Hôm qua lúc ngồi ở trung tâm, tôi có tình cờ nghe được một người phụ nữ nói lớn trong điện thoại với một vẻ bực bội, chắc là với em mình “Chị đã nói bao nhiêu lần rồi, buông bỏ đi mà sống, sao cứ suốt ngày chìm đắm trong đau khổ làm gì rồi lại ốm người ra”.

Tôi không biết đau khổ mà họ đang nhắc tới là gì nhưng tôi thấy chị ấy là người đau khổ vì chị ấy đang tức giận.

Tôi bật cười nói với người bạn đang ngồi bên cạnh; giá như buông bỏ mà cũng dễ như nói thì có lẽ chị ấy đã chẳng phải bực mình như thế, vì chị ấy đã BUÔNG BỎ đi việc đi khuyên người khác “bao nhiêu lần” là “hãy buông bỏ” đi để khỏi phải bực mình đến thế rồi.

Buông bỏ – hai từ này thật dễ để thốt ra khỏi miệng, dễ đến mức mà bất kỳ ai cũng có thể nói ra được. Đặc biệt là khi đi khuyên nhủ người khác khi họ tìm đến ta tâm sự về những nỗi khổ niềm đau của mình.

Tôi biết có nhiều người, trong đó có cả những người là Phật tử thường hay tự nhủ bản thân cần phải buông bỏ đi nỗi khổ niềm đau, buông bỏ đi sự tức giận để sống tốt hơn. Thế rồi mỗi khi họ không buông bỏ được, họ lại tự trách móc bản thân hoặc là đổ lỗi cho duyên nợ. Thành ra khổ lại tăng thêm khổ. Ấy vậy mà mỗi khi có chuyện sảy ra, thay vì tìm hiểu nguyên nhân và giải pháp họ lại trốn chạy bằng cách tự nhủ bản thân buông bỏ điều đó đi khi chưa có làm bất cứ điều gì để giải quyết vấn đề. Thậm chí có người còn nói rằng họ cần buông bỏ vì đó là lời Phật dạy.

Tôi không phải Phật tử, nên có thể không hiểu được thế nào là buông bỏ mà họ đang nhắc tới. Nhưng với tư cách là một con người, có đầy đủ cảm xúc bình thường tôi thấy có nhiều thứ thuộc về khía cạnh tâm lý chẳng thể nào cứ nói buông bỏ là có thể buông bỏ được ngay, vì những điều đó nó đâu phải là cọng rác trong tay để nói bỏ là bỏ được. (Mà thậm chí có là cọng rác thì cũng cần phải bỏ đúng nơi quy định, tức là đôi khi phải cất đi cho đến lúc thấy sọt rác mới bỏ vào được) huống hồ đây là “rác” ở trong tâm.

Với góc nhìn hạn hẹp của mình về tâm lý và Phật giáo, tôi thấy đạo Phật đề cao sự thấu hiểu và chuyển hóa chứ không khuyến khích sự trốn chạy. Ví dụ khi ta gặp một biến cố nào đó, thay vì chạy trốn nó bằng cách tự niệm “mọi chuyện đã qua rồi, ta nên buông bỏ vì cuộc sống này là vô thường” để rồi ta khiến cho sự kiện đó mãi không được giải quyết thì ta có thể đối diện với nó và học cách để có thể thấu hiểu được biến cố đó là gì? nó đến từ đâu? Nó đến để dạy cho ta bài học gì? Từ bài học đó ta có thể làm gì để sống tốt hơn trong đời sống thực tại?

Nếu làm được như thế thì những biến cố hay những nỗi khổ niềm đau trong cuộc đời này sẽ được chuyển hóa thành bài học, thành kinh nghiệm để tiếp thêm cho ta năng lượng tích cực để ta có thể sống tốt hơn mỗi ngày, đó mới chính là buông bỏ.

_Mr Rùa_

 

 

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here