CON CÁI CHÚNG TA THỰC SỰ MUỐN GÌ?

Trong nhiều chương trình đào tạo dành cho các bạn nhỏ, khi được hỏi về điều con muốn trong cuộc sống là gì, mới đầu đa số các con đều nói những ước mơ vô cùng hồn nhiên và đáng yêu đúng với lứa tuổi của các con. Có con muốn trở thành công an, có con lại muốn trở thành bác sỹ, rồi kỹ sư,…đa phần là làm những ngành nghề giống với bố mẹ mình, ngay cả đó có khi là những ngành nghề vất vả như công nhân môi trường hay làm nghề kinh doanh tự do.

Đến khi bước vào chương trình, khi đã đủ sự kết nối và tin tưởng nhiều hơn, chúng tôi bắt đầu hỏi lại câu hỏi đó và để các con viết ra những lời đó trên những mảnh giấy hình bông hoa rất đẹp sau khi đã nói ra những điều ước con trẻ thì các con bắt đầu nói về điều mong muốn của mình dành cho bố mẹ và gia đình mà tựu chung lại có thể nói ra là tất cả những điều các con muốn đều là “Bố mẹ, ông bà được hạnh phúc”.

Điều này nghe có vẻ bình thường nhưng không phải lúc nào chúng ta, những người lớn đang làm cha mẹ cũng có “đủ thời gian” để ngồi xuống lắng nghe con và lắng nghe tiếng nói từ chính trái tim mình “Liệu chúng ta có thực sự hạnh phúc?!” và “Điều chúng ta đang cho con có thực sự khiến con cái chúng ta được hạnh phúc?”

Tiến sỹ tâm lý Menis Yoursy – một chuyên gia về lĩnh vực tâm lý học hàng đầu trên thế giới đã nói; “Điều chúng ta không muốn thì bao nhiêu cũng không đủ”. Điều này không chỉ đúng với người lớn chúng ta mà còn đúng với cả những con trẻ – những người đang trực tiếp thụ hưởng sự chăm sóc từ cha mẹ.

Chúng ta, vì nhiều lí do đã mải miết kiếm tìm hạnh phúc và thành công ở bên ngoài mà không dành đủ thời gian cho bản thân mình và con cái, chúng ta bận rộn tới mức không thể hiện diện với con 100% mỗi khi nói chuyện, chúng ta mải mê công việc, mải mê kiếm tiền để rồi bù đắp cho con cái chúng ta bằng những món đồ chơi đắt tiền, những điều kiện vật chất tối ưu hay là những môi trường học tập tốt nhất như trường quốc tế, hay là những chương trình trại hè ở nước này nước nọ với mong muốn con cái chúng ta trở nên ngoan ngoãn hơn, tự tin hơn, giỏi giang hơn, biết quan tâm hơn,…bla bla.

Để rồi chúng ta bắt đầu bực dọc rồi thất vọng với con khi chúng bắt đầu không tuân theo sự kỳ vọng của mình. Chúng ta bắt đầu phán xét rằng con cái không ngoan, ích kỷ, hư hỏng hay không biết suy nghĩ, không biết yêu thương bố mẹ phải vất vả mà không biết rằng tất cả những thứ con cái chúng ta cần đó chỉ đơn giản là được yêu thương và được nhìn thấy bố mẹ chúng hạnh phúc.

Và đến khi nào chúng ta chưa thể nào đủ bình an để thực sự hiện diện với con cái chúng ta khi chúng ta nói chuyện với chúng, đến khi nào chúng ta chưa thể cho con cái chúng ta thấy rằng chúng ta đang sống hạnh phúc và yêu thương chúng, thì mọi thứ chúng ta cho con cái dù có lớn thế nào thì cũng không bao giờ là đủ. Vì đơn giản, đó không phải là thứ mà con cái chúng ta cần.

_Mr Rùa_

 

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here