Ban đầu khi hỏi câu hỏi này có vẻ các bạn hơi lạ và bối rối. Đến những ngày tiếp theo đã có một số bạn tin là mình có thể thành công mà không cần tức giận. Ngày tiếp theo nữa lại có thêm một số bạn đồng ý là có thể thành công mà không cần tức giận và cứ thế số người tin cứ tăng lên mỗi ngày sau mỗi trải nghiệm.

Tôi không cố thuyết phục các bạn phải thay đổi niềm tin của mình vì tức giận là cảm xúc cơ bản của con người, ai cũng có quyền tức giận và thậm chí, nếu biết cách chuyển hoá thì sự tức giận còn mang lại cho ta nhiều lợi lạc, giống như phân bón có thể làm cho cây trái thêm tốt tươi vậy. Tuy nhiên sự tức giận nếu như không được chuyển hóa nó sẽ mang trong mình năng lượng của sự phá hoại và đây là sự tức giận mà tôi muốn nhắc tới.

Tôi không thích người ta phải học cách kiềm chế sự tức giận vì đó không phải là cách vẹn tròn, nó có thể mang lại một số lợi ích nhỏ nhưng về lâu dài nó sẽ dần phá hủy tâm hồn ta khi có ai đó hoặc điều gì đó vô tình chạm phải. Thế nhưng tôi lại càng không thích cách người ta trốn tránh hoặc lên án sự tức giận của mình bằng cách vờ như mình không tức giận và cố tỏ ra là tôi ổn.

Vì thế tôi khuyến khích các bạn học cách làm chủ sự tức giận của mình. Tức là cần biết được sự tức giận đó đến từ đâu? (1), ở đó bao lâu rồi? (2) và chúng ta có thể học được bài học gì có ích từ nó? (3)

Vì thế tôi nói với các bạn, sẽ chẳng có vấn đề gì với sự tức giận của các con nếu các con biết tức giận đúng vào điều mà mình đang tức giận và thông qua đó ta nhận được phản hồi tích cực giúp ta nhận được bài học giúp ích cho chính mình. Làm được như thế thì chúng ta sẽ chuyển hoá được nó thành sức mạnh và không có lạm vào phán xét – kẻ thù số 1 trong việc phá hủy cuộc sống của chúng ta.

Thí dụ con chưa có đạt điểm 10 không có nghĩa là con ngu ngốc đâu, con đừng phán xét mình là đứa ngốc vì lâu dần nó sẽ trở thành niềm tin giới hạn trong con là “tôi là đứa ngốc” và sau này con sẽ trở thành những gì con tin thật. Con cần tìm ra nguyên nhân mình chưa được điểm 10 là do đâu, nó có thể là do con chưa ôn tập kỹ hoặc học tập chưa tập trung học bài rồi con tức giận vào sự thiếu tập trung đó hoặc là chủ quan đó để lần sau con tập trung và học bài kỹ hơn. (Và ngược lại, khi con được điểm 10 cũng đừng vội cho rằng mình giỏi mà lại sinh ra chủ quan, hãy học cách ghi nhận mình một cách đúng đắn bằng cách ghi nhận tiến trình giúp con đạt được điểm 10 đó, ví dụ là sự kiên nhẫn hay sự tập trung đã giúp tôi đạt được 10 điểm và lần sau tôi cần tiếp tục kiên nhẫn và tập trung).

Đó là kiểu tức giận mang cho con sức mạnh vì con đã thấu hiểu được nguyên nhân của nó. Nói theo một cách khác, khi con thấu hiểu sự tức giận là khi con có thể chuyển hóa được nó thành sức mạnh và đồng nghĩa với nó có thể yêu thương được chính mình. Đây không còn là tức giận nữa mà nó là yêu thương vì nó không còn mang năng lượng của sự phá hoại.

Quay lại với câu hỏi ban đầu, các con có quyền lựa chọn cuộc sống của mình. Nếu mục đích tối thượng mà chúng ta hướng tới là có một cuộc sống hạnh phúc và thành công thì tuyệt đối đừng xây dựng sự thành công đó bằng sự tức giận. Bởi vì nó giống như việc ta xây dựng 1 pháo đài bằng thuốc súng thì đến một lúc nào đó, chỉ cần một đốm lửa nhỏ cũng đủ để thiêu rụi cả pháo đài mà ta phải bỏ bao công sức để xây nên trong chớp mắt mà thôi.

Thay vào đó hãy học cách chuyển hóa sự tức giận từ năng lượng của sự phá hoại sang năng lượng xây dựng bằng tình yêu của mình thông qua 3 câu hỏi ở trên, thì ít nhất nó cũng khiến cho ta thêm trưởng thành.

_Mr Rùa_

 

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here